Sáng thứ 7, Minh gọi điện thoại hẹn gặp ngày chủ nhật. Đã ba tuần, chúng tôi chưa thấy nhau. Trong mắt người chung quanh, chúng tôi là một đôi kỳ quặc. Yêu nhau hơn sáu tháng, những cuộc hẹn - đếm được chính xác, như người ta có thể đếm các tờ giấy trong quyển catalog mới tinh. Một đôi lần, giữa những bản vẽ trên màn hình, tôi nhắm mắt, gắng hồi nhớ nét cười hay âm vang giọng nói Minh. Nhưng mọi thứ dường như quá khó khăn để đọng lại. Cô ấy sẽ gọi cho tôi, khi có thời gian rảnh. Các cuộc đi chơi được sắp xếp thời gian và lộ trình trước, vì cả hai đều bận rộn. Nếu không thể gặp nhau như đã hẹn vì sự cố đột ngột, chỉ cần cú điện thoại báo lại. Sẽ chẳng ai trách móc hay tỏ ý muộn phiền. Một vài người ngỡ chúng tôi bị điên: “Điều gì khiến cả hai còn yêu nhau một khi mối quan hệ tẻ nhạt như vậy?”. Điều này chẳng thể nào giải thích nổi. Cảm xúc giữa tôi và Minh không giống sự lười biếng hay thói quen. Trái lại, những gặp gỡ chớp nhoáng, các message vắn tắt trên mobi giữ cho chúng tôi cảm giác an toàn. Suy cho cùng, tình yêu là một phần cuộc sống. Còn quá nhiều thứ quan trọng đòi hỏi thời gian và sự chú tâm.... Có tiếng gõ cửa ồn ào. Sâm, nữ hoạ viên tập sự phụ việc cho tôi chạy ùa vào, đem tập tài liệu dự án phim quảng cáo để mạnh lên bàn, rồi chạy biến như một cơn lốc. Viễn ảnh về cuộc hẹn sáng mai xoa dịu trong tôi cơn bực dọc.
Khuya, tôi vào bàn làm việc, hoàn tất chuỗi phác thảo phân tích hình ảnh đoạn phim quảng cáo mà công ty tôi sắp thực hiện. Một tin nhắn Sâm gửi, hỏi về bản vẽ màu. Nữ phụ việc này hay đặt câu hỏi kỳ lạ, bất kể lúc nào. Tôi xoá tin nhắn, không trả lời. Một cơn gió mùa xuân lành lạnh đẩy nhẹ cánh cửa sổ. Các vòm cây đu đưa. Một bóng chim vụt vào mái hiên nhà tối sẫm. Từ khoảng trời cao, vọng xuống tiếng rì rầm của một máy bay khổng lồ sắp hạ cánh. Sự chống cự âm thầm đầy nỗ lực vủa vạn vật với bóng đêm bất động. Các hình ảnh rời rạc đánh thức niềm xúc động vô cớ, sâu xa. Đan tay sau gáy, tôi chợt nghĩ về thời gian sống. Tuổi 20. Con đường phía trước. Và tình yêu....
Mặt trời chủ nhật đứng ngoài cửa sổ. Tôi chồm dậy, nhảy vào nhà tắm, cạo râu. Nước lạnh cóng. Trước khi lao xuống phố, tôi mặc thêm áo len xám nhạt Minh mua tặng tôi cuối thu năm ngoái. Xe máy phóng qua những phố rộng, còn chưa quá đông. Tôi hào hứng đến độ tấp vào vỉa hè, mua một bó hoa cúc xanh và một gói thuốc, dù chẳng hút bao giờ. Quán Minh hẹn tuyệt đẹp. Dây leo loà xoà trên mái nhà bằng kính. Hàng rào gỗ viền lối đi thẫm đen vì hơi ẩm, trổ lên vô số tai nấm trắng muốt. Vươn cổ nhìn quanh, tôi không tìm ra Minh. Cô không bao giờ sai hẹn. Cảm giác bồn chồn gợn âu lo. Tôi bấm điện thoại. Bàn tay chạm nhẹ. Minh đứng sau lưng tôi từ bao giờ. Chúng tôi đến góc khuất trong nhà, bàn Minh đặt trước, ánh sáng nơi đây yếu ớt, rọi vào từ song cửa sắt sơn đen. Một bình gốm đổ bóng xuống bàn gỗ. Những nhành hoa mới cắm còn toả mùi ngai ngái của đất mục và rêu non. Hơi khác thường, Minh chọn ghế ngồi đối diện tôi. Câu chuyện ngắc ngứ cũng khác thường. Rồi cả hai im lìm. Tôi nhận ra chỉ thời gian ngắn không gặp, Minh thay đổi ghê gớm. Cô gầy đi. Mái tóc cắt cao đã dài ra, loà xoà trước trán. Thỉnh thoảng, Minh vén một lọn tóc, để lộ tai trái cũng trắng xanh như làn da cô.