Vừa nhìn Bảo Yến trang điểm, Bảo Khanh vừa chót chét năn nỉ:
- Làm ơn cứu bồ em lần nữa đi, chị Hai . Em biết ba khoái cái vụ tiệc tùng này, chị thừa biết mà.
Thản nhiên bôi xanh mí mắt, Bảo Yến nói:
- Sao lại cầu cứu chị ? Chị cũng có thích đâu . Khổ nỗi, đây là bổn phận.
Khanh nhăn nhó:
- Với chị, đúng là bổn phận . Nhưng em thì có dính dáng gì đến công ty ấy.
Yến lên tiếng:
- Sao lại không ? Ba là cổ động lớn đấy.
- Thế em càng không nên đi tiệc sinh nhật lão giám đốc này.
Yến cau mày:
- Sao em lại nói vây?
Nhịp nhịp tay lên bàn, Khanh bảo :
- Đã là cổ động lớn, ba đâu cần phải luỵ lão ta, đến mức đưa hết vợ con tới mừng sinh nhật . Em dứt khóat ở nhà.
Mím miệng lại cho son đều trên môi, Yến bực giọng:
- Nếu thế, ra nói với ba mẹ ấy.
Thấy Khanh làm thinh, Yến lừ mắt:
- Em kiếm chuyện ở nhà để đi chơi với thằng Hiển phải không ?
Bảo Khanh chối liền:
- Làm gì có.
Thảy cây son xuống bàn, Yến gằn:
- Hừ ! Vậy thì trang điểm đi.
Đáp lại mệnh lệnh của bà chị Hai, Bảo Khanh nằm lăn ra giường, hai tay ôm gối :
- Em nhức đầu thật mà.
Bảo Yến bĩu môi:
- Trò này xưa quá rồi... Diễm . Ngồi dậy ngay !
Bảo Khanh thở dài thườn thượt, cô chớp mắt, giọng sụt sùi:
- Chị thừa biết em là đứa vụng về trong giao tiếp, tới những nơi đông người chỉ tổ làm mất mặt ba mẹ mà . Bộ chị muốn thấy đi chơi về, em sẽ bị mắng lắm à ?
Bảo Yến nghiêm nghị:
- Lớn rồi, em phải tập .. yểu điệu thục nữ cho quen chứ.
Bảo Khanh thở dài:
- Nếu tới đó, em cũng .. người một nơi, hồn một nẻo, không khéo làm vậy thức ăn ra cả quần áo người kế bên thì khổ.
Bảo Yến im lặng, cô nghiêng người ngắm gương mặt tuyệt đẹp của mình trong gương với vẻ hài lòng rồi bỗng chuyển đề tài :
- Em với Hiển... tới đâu rồi ?